Cơ hội làm giàu – ba má nhìn không ra - Dân Làm Báo

Cơ hội làm giàu – ba má nhìn không ra

Năm xích lô (Danlambao)Chuyện bất công trong XHCS (xã hội cộng sản) xảy ra mỗi giờ trên khắp miền đất nước, từ đồng quê hẻo lánh đến phố thị chen chúc, riết rồi trở thành bình thường mà người dân nói là "chuyện thường ngày của Huyện" có gì đâu để bàn? Nhưng nếu chúng ta không lên án/nói sẽ bị chìm trong quên lãng và cường độ ngày càng gia tăng với thời gian. Điều muốn nêu ở đây là vô hình chung đã gián tiếp thúc thủ, chấp nhận chế độ toàn trị CS nếu chúng ta im lặng nên người viết lâu lâu phải hâm nóng tâm huyết của bạn đọc và ngược lại. Mong chúng ta sẽ cùng nắm tay tiến bước cho một Việt Nam Tự Do Dân Chủ không CS (cộng sản). Tùy ở góc độ và tầm nhìn sẽ có những nhận định khác nhau nhưng nếu ưu tư về đất nước thì sẽ cùng cảm nhận rồi cảm thông và hội tụ, nối gót tiền nhân để giải quyết vấn nạn CS của đất nước.

Người viết nhớ hai Tác giả, Phan Châu Thành chuyên viết về kinh tế và Hoàng Thanh Trúc chuyên về XH (xã hội) khi một thời gian dài không thấy bài viết của hai Tác giả. Ngoài Tác giả Nguyễn Ngọc Già và một số khác đang bị "tạm giam" chẳng cần xét xử như những quân cán chính VNCH (Việt Nam cộng hòa) bị CS giam giữ trong những trại "cải tạo" nên viết hai đề tài một cách ngắn gọn để gợi nhớ với bạn đọc về hai Tác giả nêu trên. Mong là Phan Châu Thành và Hoàng Thanh Trúc,... không bị như tình trạng của Nguyễn Ngọc Già.

Trước khi đi vào nội dung của bài, người viết kể từ nay sẽ không dẫn giải từ nguồn của lề đảng mà chỉ giải thích trong lời bình, mong quý ông bà, bác chú, anh chị trong Thôn thông cảm và hiểu tại sao.

Cơ hội làm giàu

Chúng ta không lạ gì về sự gian manh và dối trá của CS. Khi họ không thể lý luận về một vấn đề nào đó thì đầu tiên là trấn áp rồi cấm đoán, nếu ngoài khả năng chi phối và kiểm soát thì chúng lái qua một chuyện chẳng liên quan hoặc bình thường hóa vấn đề. Cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt khi thấy không thể khắc phục vấn đề lũ lụt ở miền Tây (Nam bộ) thì đưa ra tối kiến "sống chung với lũ". Nếu đây là giải pháp của chế độ thì mấy cháu mầm chồi (nhà trẻ) có lẽ ngang hoặc hơn tầm so với lãnh đạo CS và đôi khi các cháu còn năng động hơn những gì bị gọi là óc của những kẻ thích lãnh đạo nhưng thiếu tư cách lẫn khả năng.

Đảng hoặc người lãnh đạo một đất nước phải biết lắng nghe và tổng hợp, phân tích và khả năng hoạch định để đề ra những gì tối ưu cho đất nước trong điều kiện thực tế, không thể chung chung ba phải thì còn gì gọi là lãnh đạo. Xin được mở ngoặc để nói về lãnh đạo của một đất nước Dân chủ. Tại sao Tổng thống Hoa kỳ chỉ được phép ứng cử và điều hành hai nhiệm kỳ? Nếu một lãnh đạo tài năng sao không để suốt đời ở vị trí đó?

Thứ nhất là dân chúng Hoa kỳ muốn tránh tình trạng độc tài vì chế độ độc tài thường kềm hãm sự phát triển của đất nước. Độc tài dưới hình thức nào đều đặt quyền lợi của chế độ/cá nhân/nhóm trên quyền lợi của đất nước và thứ hai là nếu lãnh đạo có thực tài và đất nước thực sự là của mọi người thì phải có khả năng đào tạo và tìm kiếm tài năng cống hiến cho đất nước. Do đó bất kỳ vị trí nào luôn có người tài năng thay thế, đó mới thực sự là đất nước Tự do để phát triển.

Trở lại đề tài thì câu nói của ông Võ Văn Kiệt đã chứng minh sự bất lực và hèn yếu của chế độ. Chúng ta thử nhìn về đất nước Hòa/Hà Lan, một vùng đất thấp so với mực nước biển nên cũng có tên gọi khác là Nederland (không phải Nederland ở Colorado và Texas (Hoa kỳ)). Tại sao đất nước nhỏ bé lại có hệ thống đê điều bậc nhất thế giới? Tại sao diện tích eo hẹp nhưng nông nghiệp phát triển? Tại sao và trăm ngàn câu hỏi tại sao? Câu trả lời chỉ có một là họ có ý thức tự chủ, ý chí sinh tồn và chính quyền cùng nhân dân đồng lòng bảo vệ quyền lợi đất nước nên họ có giá trị trên thế giới và được thế giới tôn trọng dù đất hẹp người chẳng bao nhiêu, tựu trung là XHDC (xã hội dân chủ). Họ luôn bị áp lực thôn tính của nước Đức láng giềng như VN chúng ta trước họa xâm lăng của Tàu nhưng họ luôn ngẩng mặt tiến bước trong khi CS hèn hơn Lê Chiêu Thống hay Trần Ích Tắc.

VN (Việt Nam) hôm nay dưới đỉnh cao toàn trị CS ra sao? Tình trạng hạn hán gây nhiễm mặn gợi nhớ câu "mất mùa là bởi thiên tai, được mùa là bởi thiên tài đảng ta". Cái khó nó ló cái ngu/gian của đảng CSVN khi tuyên truyền "nhiễm mặn là cơ hội cho dân làm giàu (?)". Cũng vùng đất "sống chung với lũ" đó sau thời gian cai trị của CS đang bị sa mạc hóa, "tài" đến thế là cùng. Thế giới biết 2 sa mạc lớn là Sahara và Kalahari, tương lai biết đâu sẽ có sa mạc VN do cái tài khốn nạn của CS ngu dốt lại tham nên tàn phá đất nước, đưa dân tộc vào vòng lệ thuộc, đẩy nhân dân vào đói nghèo (đói nghèo này đủ cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, xin mời DLV). Do Thái và Trung đông, Châu phi đã và đang cố gắng chuyển hóa vùng đất khô cằn để phục vụ cho nông nghiệp và cần khá nhiều thời gian. Đảng CSVN với tầm nhìn theo cách họ nổ thì xa quá Hỏa tinh nhưng thực hiện thì đi ngược lại, biến vùng đất trù phú thành hoang mạc.

Một dẫn chứng cụ thể là thủy điện. Tại sao VNCH (Việt Nam Cộng Hòa) chỉ có đập Đa Nhim hoặc Hoa kỳ có đập Colorado,... tạo nguồn điện cho nhu cầu XH nhưng không làm thay đổi lớn về cấu trúc của môi trường thiên nhiên. CS có suy nghĩ khác, thu hốt cho bản thân và phe nhóm là ưu tiên, chuyện khác hơi đâu và biết gì để bàn, đó là đặc trưng về bản chất của chế độ. Để phân tích thì cần một bài rất dài trong khi bạn đọc chẳng có nhu cầu những thông tin chuyên môn nhưng chúng ta có thể vắn tắt về khía cạnh này.

Trên lý thuyết đây là công nghiệp xanh, điều phối thủy lợi,... nhưng thực tế thì đúng như ông Nguyễn Văn Thiệu nói, xin miễn lập lại. Đầu tiên là họ đốn triệt cây rừng thu lợi sau đó thì hồ gom nước khi hạn hán và xả cho nông dân thay vì ngập sẽ biết thế nào là lũ.

Đúng là miệng lưỡi loài sản, nói mà chẳng cần tính khoa học. Nhà cầm quyền cho một vài tên k/hoa học giả, chuyên tu chai/ly/cốc và đương nhiên hú to, cao hơn thăng vài nốt. Khả năng chuyên môn như thùng rỗng, nó tương tự như người tu đích thực và quốc doanh trong tín ngưỡng. Những tên đặt lương tâm dưới lương tháng và lươn lẹo nói đây là cơ hội cho nông dân làm giàu (!?). Nuôi tôm sú chẳng hạn để thu nhập cao hơn thay vì trồng trọt, an ninh lương thực chẳng là gì khi VN xuất khẩu gạo thứ nhì thế giới (?!).

Người viết không phải chuyên gia về lãnh vực này nhưng thắc mắc: VN là một bán đảo có bờ biển dài hơn 3.000 cây số, điều kiện khá tốt để nuôi trồng thủy sản. Vậy những cư dân sống ven biển hiện nay có giàu không và tình trạng nông dân nghe tuyên truyền nuôi tôm làm giàu từ vài thập kỷ trước nay đang hối hận khi muốn trở lại trồng trọt nhưng gặp khó khi đất đã nhiễm mặn để hôm nay nông dân có hy vọng "làm giàu"? Từ thời cổ đại, con người mong lấn biển chớ chưa bao giờ muốn đất nhiễm mặn. Đảng CSVN làm ơn có ngu và gian thì cũng cho người ta cạnh tranh chớ đừng giành hết cái ngu và gian chỉ dựa vào điều 4 Hiếp pháp.

Hòa lan là vùng đất thấp so với mực nước biển nhưng tại sao vài trăm năm nay họ không bị nhiễm mặn? Tại bị, thì là do đó cho nên? Thế kỷ này CS không thể muốn nói sao cũng được như thời đồ đá.

Má nhìn sao ra

Thiếu úy côn an tên Trung ở Hải Dương vì ghen tuông người anh ta "quan tâm" nên cấm đoán người con gái mới quen theo quán tính của điều 4 Hiếp pháp và không quên thói côn đồ được đảng tuyển chọn để bảo vệ nên thượng cẳng chân hạ cẳng tay với người anh muốn cưỡng chiếm (bạn đọc thắc mắc tại sao chân lại thượng, tay lại hạ, xin miễn giải thích). Cô cảm nhận ra bản chất chế độ điên dại qua anh nên "kính lão đắc thọ, kính nhi viễn chi" của người phụ nữ, nhưng bản chất côn an CS làm sao chấp nhận nhân dân không tin yêu vào đảng và dại diện là anh nên đã thực hiện bạo lực cắt mạng như hình dẫn chứng.

"Má ơi đừng gả con xa, chim kêu vượn hú biết nhà má đâu?". Không muốn gả con xa nhưng như cô này thì có ở gần nhà thì má cũng khó nhận ra khi côn an theo thói quen nghề nghiệp được đảng giao phó.

Vấn đề còn được nâng lên tầm cao mới khi bên thích hại có môn bài "yêu cầu" bên bị hại bãi nại (không khiếu kiện) và họ sẽ trang trải mọi viện phí cho kẻ bị hại. Đúng là XHCS, tư duy theo luật mở cho đảng viên "khắc phục hậu quả" (?!). Điều đó có khác gì có tiền (ai có tiền?) cứ giết hại bất cứ ai rồi bồi thường với giá rẻ cho thân phận bọt bèo và hậu quả không chỉ riêng người bị hại mà là cả một XH.

Chúng ta không điên cuồng khi nêu một hiện tượng để nói về chế độ nhưng từ quá khứ đến hiện nay có quá nhiều công dân vô đồn côn an rồi bỗng dưng chết mà chẳng có một giải thích hợp lý. Nó đã trở thành nỗi ám ảnh của XH và cũng đáp ứng mong muốn của chế độ. Đối với người họ thích "quản lý" mà đối xử như thiếu úy Trung, vậy thì với người bất đồng chính kiến, chúng ta dư biết sẽ ra sao. Từ đó chẳng lạ với những phiên tòa công "khai" rình.

Kết luận

Một chế độ chỉ biết làm giàu bất chính mặc cho XH ly loạn. Một thể chế chỉ trọng dụng những thành phần cặn bã của XH thì đất nước đó ra sao. Tư cách thấp hèn của những người phục vụ chế độ thành trào lưu đủ nói về chế độ đó.

Cầu xin thượng đế đoái thương cho dân tộc Việt mãi đang chìm đắm trong đau thương sẽ vượt qua khổ nạn CS này để cùng chung góp xây dựng một đất nước thái hòa thịnh vượng cho nhân loại.

Cầu là một chuyện nhưng như ông bà mình nhắc "có tận nhân lực mới tri thiên mệnh". Mong bạn đọc đoái hoài những còm sỹ, tác giả đã chung góp xây dựng Thôn và tích cực hơn nữa khi thấy bất công của thế kỷ.

Thân kính.



Bình Luận

Thời Sự

Chuyên đề

 
http://danlambaovn.blogspot.com/search?max-results=50
Copyright © 2014 Dân Làm Báo